Thưởng thức thứ gì đó cũng giống như việc sử dụng mọi giác quan để cảm nhận và yêu nó bằng tình cảm chân thật nhất.

Tôi thích cách người Ý trân trọng ẩm thực đặc trưng của từng vùng miền. Nấu ăn đã trở thành nghệ thuật không thể tách rời trong cuộc sống thường nhật. Ẩm thực Italia là ẩm thực bắt nguồn từ đời sống dân dã, là cách sử dụng những nguyên vật liệu gần gũi nhất và tạo ra chất “bữa sáng” giản dị mà không hề dễ dãi chút nào.

Và đó là cách mà người ta nói đến thứ đồ ngọt “chất phác” nhưng cũng thật tinh tế “babà”.

Napoli đón bạn bằng sự thân thiện, đơn sơ của chính mình. Cái cảm giác lần đầu tiên đặt chân đến thành phố này sẽ khiến không ít người nghĩ và nhớ về Hà Nội. Tất cả bởi sự lộn xộn và ồn ã của nó, bởi mùi thơm nức từ các tiệm bán đồ ăn trên phố và tiếng xe cộ ào ào trên đường. Nhưng chỉ khi bước vào các pasticceria (cửa hàng bánh ngọt) nơi đây bạn mới thật sự bước tới thiên đường. Napoli nổi tiếng với sfogliatella, với pastiera nhưng thứ đồ ngọt nổi bật hơn cả phải kể tới là “babà”.

Buổi chiều, sau một vòng dạo bước quanh phố cổ và ngắm Vessuvio mờ xa trên khu cảng biển bạn sẽ khó mà cưỡng lại vị thơm ngon của “dolce napoletano”. Babà là thứ đồ ngọt dân dã, có nguồn gốc từ Ba Lan. Vị vua Ba Lan trong lịch sử của chúng ta đã âu yếm gọi nó với cái tên “gugelhupf”. Một ngày, trên bàn tiệc trong lúc giận dữ ông đã làm đổ ly rượu rum lên miếng bánh ngọt ngào ấy. Từ đó, người ta đã phát hiện ra bí mật của loại bánh này, sự tinh tế chỉ thực sự bắt đầu khi bạn nhúng nó vào trong rượu rum. Vị ngọt và thơm của đường, bột và trứng hòa quyện trong mùi nồng nàn của rum đã biến babà thành thứ đồ ngọt khiến những người nếm nó phải rùng mình ngây ngất.

Cái tên “babà” đã nổi tiếng trên toàn thế giới từ câu chuyện ấy. Người Napoli thậm chí có hẳn câu ngạn ngữ lien quan đến babà để chỉ những người có trái tim nhân hậu và phẩm chất tốt đẹp. Thế là đủ biết họ yêu món bánh nhỏ bé này đến cỡ nào.

Nhìn từ ngoài, babà có hình dạng như một chiếc micro nhỏ. Người ta trộn bột mì, trứng, sữa và bột nở cho thật nhuyễn rồi trút từng mảnh bột nhỏ vào khuôn hình chiếc cốc. Thú vị lắm nhé, các viên bột nhỏ ấy sau quá trình ủ men sẽ nở to đầy lên cả khuôn cốc và rồi người ta sẽ đặt chúng vào lò nướng cho đến khi thơm ngậy mùi bơ và bánh chín vàng rộm. Nhưng phép màu của babà còn nằm trong thứ dung dịch rượu đường bí ẩn ấy. Người thợ làm bánh khéo léo sẽ nhúng những chiếc micro xinh xắn babà trong hỗn hợp nước đường, rượu rum và vỏ cam. Bánh được tẩm trong lớp đường ngọt lịm và lớp rum cay cay càng trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết. Thậm chí sau đó chúng còn được khoác thêm tấm áo crema vàng ươm và chiếc mũ dâu tây đỏ chót.

Với riêng tôi, babà chỉ ngon nhất khi ăn chân phương không cần váy áo. Người ta sẽ hài lòng với lần nhúng rượu thứ nhất nhưng tôi vẫn thích chờ và nhúng nó vào hỗn hợp mê hoặc ấy lần thứ hai trước khi ăn. Tôi thích babà vẫn còn ngậm rượu, khi ăn bạn sẽ cảm nhận thấy mùi thơm của vỏ cam dìu dịu hòa trong hương nồng của rượu rum. Tôi gọi đó đúng với cái từ “phê phê”.

Có lẽ là thế đó. Vịnh Amalfi khiến người ta say bởi vẻ đẹp của biển, Sorrento khiến ta bang khuâng không muốn tìm bước quay về. Còn “babà”, sự hội tụ của vẻ đẹp đơn sơ, của mùi hương nồng ấm và vị ngon ngây ngất đã trở thành một kí ức không thể nào quên trong tâm trí mỗi người đến với mảnh đất này. Để rồi, ta sẽ luôn tâm niệm rằng “ Nhất định rồi, sẽ có ngày ta trở lại”.<?p>